Chuyện chơi game ninja school vô tình có được “gấu xinh”

Cách đây 2 năm, tôi là một chàng trai trẻ khá rụt rè. Chập chững từ tỉnh lẻ lên thủ đô học tập, cộng thêm việc khá ít nói khiến tôi luôn ngại ngùng khi tiếp xúc với bạn bè cùng lớp, đặc biệt là phái nữ. Chỉ cần trêu một chút thôi là có thể đỏ mặt khiến không ít bạn nữ coi tôi như “chị em cùng phái”. Vì vậy, tôi quyết tâm phải làm gì đó để xua tan cái nhìn chẳng mấy thiện cảm này của mọi người.

ninja school

Một lần, tôi gặp lại thằng bạn thân cấp 3. Hắn liền mách nước cho tôi một chiêu vô cùng đơn giản mà tôi không ngờ tới: chơi ninja school. Hắn còn nói: “Mày có thấy game thủ thường rất mạnh mẽ, đàn ông đích thực không. Chơi game ninja school là thích hợp luôn”.

Dù rằng không mấy tin tưởng, tôi vẫn bắt đầu nhờ cậy anh hàng xóm dạy chơi ninja school từ hôm đó. Theo anh, chơi ninja school trên điện thoại đang ngày càng được ưa chuộng hơn. Ngoài việc giúp rèn luyện sự nhanh nhẹn thì ưu điểm nổi trội của thể loại này là có thể chơi mọi lúc mọi nơi, không đòi hỏi tập trung cao độ như game online trên PC.

Ngoài ra, các game chiến thuật, kiếm hiệp hay tiên hiệp thì ít nhiều đều có các màn đấu võ gay cấn nên ít nhất cũng gián tiếp giúp cánh mày râu tư duy mạnh mẽ và bạo dạn hơn. Tuy nhiên, anh cũng khuyên tôi chơi nên chơi game ninja school điều độ, phân phối thời gian cho hợp lý.

Sau 1 tháng chăm chỉ tập tành chơi game ninja school và cũng đã khá thông thạo,… tôi bắt đầu có sự “lột xác” rõ rệt. Đến lớp học, thấy bạn bè bàn luận về ninja school, tôi cũng góp vui vài câu. Mới đầu còn rụt rè, nhưng càng về sau thì càng mạnh dạn hơn. Trong mắt họ, tôi bỗng chốc trở thành game thủ có vốn hiểu biết kha khá và độ nam tính chẳng rõ từ đâu cũng gia tăng theo tỷ lệ thuận.

Cô bạn xinh đẹp tên Khánh Chi ngồi cạnh tôi trên lớp cũng mê game ninja school không kém. Thi thoảng giờ ra chơi lại thấy bạn ấy lôi máy ra chơi game ninja school. Từ không nói chuyện với nhau là mấy, tôi và cô nàng đã có chung sở thích chơi ninja school và đây cũng là chủ đề nóng bỏng để chúng tôi bàn luận mỗi giờ ra chơi.

Cuối tuần rảnh rỗi, tôi và Khánh Chi thường rủ nhau ra quán cà phê ngồi buôn chuyện và chơi game. Dần dần, tình cảm ngoài mức bạn bè đã nảy sinh giữa chúng tôi lúc nào không hay. Khi tôi trao bó hoa hồng tươi thắm để tỏ tình với nàng, nàng đã gật đầu đồng ý. Cảm xúc vui mừng khi ấy thật khó diễn tả. Vậy là tôi đã có “gấu” và thoát khỏi cảnh độc thân một cách đầy ngoạn mục ngoạn mục.